Chỉ nắm tay nhau...ngàn năm không dám!
Một nụ hôn đầu mãi chẳng dám trao...
Để cuộc tình cứ chôn vào hoài vọng...
Theo thời gian... thêm lắng đọng ...dạt dào...!
Nhớ về Anh ! Nhớ về Quê hương !
Vì trong em - Anh chính là Quê hương yêu dấu của đời em !
Một mối tình qua thời gian không dám ngỏ
Cứ lặng thầm theo năm tháng dần trôi
Để đớn đau kéo dài thêm nỗi nhớ...
Cứ chạm vào mang khắc khoải chơi vơi...
Anh có biết : bao lâu rồi ấy nhỉ...?
Bao lâu rồi mình chẳng gần nhau ?
Khoảng cách...thời gian...dẫu ngang bằng thế kỷ...!
Trái tim mình chung nhịp đập cùng nhau...!
Con đường xưa vẫn vẹn nguyên màu rêu cũ
Mái trường xưa vẫn rực nắng năm nào...
Những gốc bàng xù xì thêm chút nữa
Màu thời gian quen thuộc... dẫu tàn phai...!
Em ra đi _ Con đường xưa ở lại...!
Cùng bao nhiêu kỷ niệm khờ dại , yêu thương...
Chất chứa trong em bao nỗi nhớ vấn vương
Tình yêu của Anh cùng Quê hương tha thiết...!
Nỗi nhớ trong em cứ trào lên da diết...
Giữa cái lạnh tê người , gió tuyết nước Nga
Em khát khao một hơi ấm phương xa...
Một chút nắng sẻ chia đời băng giá...!
Dòng xuôi ngược với bao cuộc đời lạ...
Sao chẳng thể nào quen được anh ơi
Ba mươi năm với trăn trở đầy vơi
Anh hạnh phúc là điều em mong đợi...
Dẫu ngàn năm...một lời thôi...đừng vội...!
Tình chưa trao mãi đằm thắm trong lòng...
Và trong em ; tình yêu đâu có tuổi...
Theo thời gian vẫn khao khát ...mặn nồng...!
[Tặng bạn gái thân nhất của tôi với tất cả niềm tin yêu ! 19/10/2012 ]
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét