17 thg 1, 2013

Tuyết bay ngang

Trên con đường gió gạt tuyết bay ngang...
Con bước vào mùa đông xứ lạ
mang theo cả những ngày thơ rực rỡ
Cả mất mát xót lòng...một gói hành trang...
Cha đã qua bao vườn nắng chói chang...
Bao tầng lá rơi...bao đoạn đường tuyết đọng...
Giờ xa rồi mà những lời đôn hậu
Vẫn sưởi hồn con bớt giá lạnh hôm nay
Cha trao cho con hương sắc nhụy đầy
Con mang theo vào đời ươm mật ngọt
Gió Xibêri quất ngang người tê buốt
Đặt gót giầy lên mặt đường trơn tuyết
Con càng ngấm thế nào là biệt ly
Nỗi đau nâng từng bước con đi
vượt đông dài đến với ngày ấm sáng
Dẫu cuộc đời đầy buồn, vui, ngọt , đắng...
Giá cả , tiền hàng , ánh mắt lo toan...
Vất vả thường ngày với những vết chân chen
Con vẫn muốn mở mình bên trang sách...
Nét chữ sóng đều làm dịu niềm se thắt
Gặp chỗ gập ghềnh biết lựa chân sang
Con sẽ qua nẻo đường gió gạt tuyết bay ngang...!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét