15 thg 1, 2013

Một chiều Hà Nội

Hà Nội chiều nay ngằn ngặt nắng
Anh một lần đến tiễn em đi
Anh nói gì nụ cười mát nhường kia...?
Em chẳng kịp nghe_gió vội vàng giật phắt

Em đã quen với những chiều nắng gắt...
Mình với mình...dằng dặc những chuyến đi
Cảm ơn anh đã có phút sẻ chia
Một chút thôi, với người đàn bà đơn chiếc...!

Nhưng có anh, nắng chiều nay vẫn rát
Như bao chiều khô héo đã từng qua
Cả chiều mai và cả những ngày xa...
Là một chuỗi thời gian...ngằn ngặt nắng !

Dẫu có muốn che cho em dịu bớt`
Đời cay nghiệt nhường này không cho phép anh đâu
Những khao khát đời thường và cả những nỗi đau
Sẽ chẳng là gì trước cuộc đời sông bể...!

Dẫu anh có tình yêu hay gì hơn thế
Điều em cần...anh chẳng thể cho em
Thôi...anh hãy về với cuộc sống bình yên
Em sẽ biết thích nghi với những chiều nắng rát...!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét