17 thg 1, 2013

Tôi yêu




Đêm Hà Nội nghẹt người
Thành phố không Anh
Anh ở đâu rồi...
Chân trời hay góc bể...?

Sao cứ gửi về nơi xa cách thế...?
...Một nỗi lòng đau đáu ở trong tôi...
Bao tháng năm đi giữa cuộc đời
Qua núi, qua đồi , qua biển rộng...
Tấm thân gầy ngấm gừng cay, muối mặn
Nỗi nhớ vẫn tràn đầy hướng về phía xa xôi...
Dẫu biết rằng Anh chẳng thể cho tôi
Điều giản dị bình thường ai cũng có
Mà vẫn muốn được làm ngọn cỏ
Xanh êm đường nâng bước chân anh
Là giọt mưa trong mát dịu lành
Rơi trên dòng sông quê anh da diết
Là tia nắng soi qua khe lá biếc
Nhẹ bớt vai người trĩu việc giang sơn
Là tiếng đàn rung lúc về đêm
Tan trong giọng ca xứ anh_ bao đời thổn thức...
Gói ghém chắt chiu lòng này từ phương Bắc
Gửi theo áng mây trời mong đến được nơi Anh ...!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét